Đăng nhập | Đăng ký
Chào khách, hãy Đăng nhập hoặc Đăng kí thành viên để sử dụng các chức năng của TuoiSinhVien.Net
Số là hồi cấp 3, e cũng nghịch ngợm chơi bời,học hành chểnh mảng lên khi thi đại học ngó trước ngó sau cũng bập bõm được hơn chục điểm, ngày nhận được tờ giấy báo kết quả e buồn đến phát khóc. Với số điểm ít ỏi 12 còn chưa đủ điểm sàn thì đi đâu bây giờ, nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ biết trách mình, quãng thời gian chơi bời, đàn đúm thật đã làm e đánh mất nhiều thứ quá...Ở nhà ôn luyện 1 năm nữa?? không, ý nghĩ đó đã bị e gạt phăng đi ngay khi nó hình thành. Vì sao? vì em hiểu kiến thức trong đầu e giờ nó như tờ giấy trắng, và 1 năm có ôn luyện đi nữa thì cũng chả được ích gì, vì nếu còn ở nhà thì bạn bè,các trò chơi lại lôi cuốn thì cũng công cốc.

Và rồi trong 1 tuần sống trong sầu não, ảm đạm ( thực ra là có mấy ngày ) thì mẹ e có về và nói rằng , trên Hà Nội có quen 1 người có thể xin được cho e vào 1 trường XYZ.. Tia sáng hy vọng bừng lên, trước mắt e 1 viễn cảnh tười sáng đang hé mở ( Các bác biết vì sao e sung sướng vậy không, vì thời gian e chơi bời, vùi đầu vào điện tử cũng như đi chơi cùng đám bạn nó quá nhiều tới mức mà e thấy nhàm chán tất cả) . Không chần chừ e vội gật đầu cái rụp và hứa sẽ ngoan ngoãn học hành ( Lời hứa mà cứ hứa cho người nhà vui trước đã )..

Rồi cái ngày e khăn gói lên thủ đô phồn hoa cũng tới. Đi cùng e còn có mẹ vì còn phải lo tìm chỗ ở cho e rồi mới về được. Chà chà , đây không phải là lần đầu tiên e lên Hà Nội (vì cũng có người nhà sống ở trên này, hè e cũng hay lên chơi) nhưng cái cảm giác sẽ được tự do tự tại ở mảnh đất mới này nó vẫn làm e bỡ ngỡ và hồi hộp. Đi trên đường hết ngó trái rồi lại quay sang phải, phố xá tấp nập , người đông như kiến làm e cũng thấy vui. Chứ như ở dưới chỗ e, đi ngày đã hết đường . Đúng là các cụ nói không sai "Đi cho biết đó biết đây, Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn". Sau khi lo xong chuyện nhà cửa, thủ tục.... mẹ e cũng lên đường về dưới nhà.1 ngày không có người thân, không có bạn bè, không có ai quen biết bên cạnh,và e đã bắt đầu cuộc sống tự lập như vậy.

Chỗ e trọ là dãy trọ cao 4 tầng, e ở tầng thứ 3,cũng khá là rộng rãi và thoáng mát.Tính em thì thích tự do cho nên e ở có mỗi mình, k phụ thuộc vào ai cả. Muốn ăn lúc nào thì ăn, muốn đi lúc nào thì đi. Và cũng từ dãy trọ này mà e đã có một kỉ niệm khá đẹp quãng đời sinh viên, thế mới biết sinh viên mà không ở trọ thì phí cả đời sinh viên các bác à . Số là thế này, hôm đầu dọn đến e đã ngáo ngơ ngó trước ngó sau coi có bóng dáng thiên thần nào hiện diện quanh đây không ( đàn ông mà, bác nào chả thế ) . Sau một hồi tăm tia thì cũng chốt lại được mục tiêu là phòng cuối cùng.Lúc e dọn đến cũng là lúc bé ra phơi quần áo, những bộ đồ lót sặc sỡ sắc màu được bé treo lên dây làm lòng e xao xuyến, quyến luyến nhìn mãi không thôi.Dường như thấy e để ý cô bé cũng mau lẹ phơi rồi quay ra ngó e cái . Trộm vía, được cái là đẹp trai thì em cũng có , cao ráo thì cũng gọi là đủ dùng, lại thêm quả đầu lúc đấy hãy còn màu mè đôi chút lên chắc cũng để lại tý ấn tượng. Nhoẻn miệng cười cái rồi bé bước vào trong phòng.Mệt mỏi vì dọn đống đồ lên e cũng vào phòng làm một giấc chưa kịp đi thăm nom "hàng xóm láng giếng" Mà e thấy có phòng đếch nào ở nhà đâu ngoại trừ phòng bé kia, thôi thì cứ làm giấc tính sau...

Đang lim dim chìm trong giấc ngủ thì bỗng ở đâu những tràng cười nắc nẻ của 1 đống vịt giời văng vẳng bên tai. Yêu tinh hay yêu quái?? e giật mình đánh thót một cái rồi bật dậy lấy lại tinh thần.Hóa ra là tiếng của mấy e ở tầng trọ đã về . Hú hồn tưởng yêu quái phương nào tới quấy nhiễu . Cũng như ai, e mở cửa giả bộ ra ngoài vươn vai hít thở không khí buổi chiều tà cái, đập vào mắt là khoảng 6 e, mỗi e một sắc màu khác nhau và cũng 1 diện mạo khác nhau. 2 bên ngơ ngác nhìn nhau 1 lúc rồi e cũng nhanh miệng nói :

-Chào mọi người ! e mới chuyển đến


Vừa nói dứt lời xong thì 1 em à không phải chị mới đúng tới rồi nói :

-Chào bạn, mình là Thủy, bạn là sv à, học trường nào vậy, bạn năm mấy?


Sau khi trả lời hết các câu hỏi thì trong nhóm đó cũng có một e nói với ra bảo cũng đang học trường đó nhưng lại hơn e 1 khóa . Lúc này e mới ngộ ra một điều là ở cái tầng 3 này chỉ duy nhất mỗi e là con trai, và hiện tại đang là nhỏ tuổi nhất. Như vậy chỗ này toàn máy bay . Đang buôn chuyện vui vẻ thì ở phòng cuối cùng ( Nơi có cô bé xinh xắn mà e tăm tia hồi chiều) 2 e cũng chạy tới rồi trò chuyện cùng. Giờ e mới được nhìn gần tận mặt.Phải nói e ngất ngây như con gà tây luôn Cô bé có mái tóc dài, để mái lệch sang một bên, khuôn mặt thon gọn, đôi môi mềm mại mỏng manh, lúc đấy e nhìn còn thấy ươn ướt, 1 cảm giác khó tả cho e và khó chịu cho thằng nhỏ
Xem thêm:
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào!
Gửi bình luận
Comment





Online: 14 | Page views: Hôm nay: 6630 - Tất cả: 10914915